‘Liệu Tôi Có Thể Chứng Kiến Con Gái Lập Gia Đình?’ – Nỗi Ám Ảnh Của Bác Sĩ Tại Viện K

Làm đẹp4 hours ago35.7K Views

Trong thế giới thực hành lâm sàng, các bác sĩ thường phải đối diện với những khoảnh khắc đầy thử thách, nơi mà ranh giới giữa lý trí và cảm xúc trở nên mờ nhạt. Họ đứng trước những quyết định sống còn, buộc lòng phải lắng nghe tiếng gọi của trái tim để mang đến điều tốt nhất cho từng bệnh nhân. Hãy cùng khám phá những câu chuyện cảm động, nơi y đức và nhân văn hòa quyện, tạo nên những lựa chọn đầy ý nghĩa trong hành trình chữa bệnh.

Người bệnh 42 tuổi, mắc ung thư giai đoạn cuối, trải qua hành trình điều trị kéo dài với nhiều hy vọng và thất vọng. Khi được bác sĩ Nguyễn Việt Anh, Khoa Xạ lỏng ngược, Bệnh viện K, thông báo sẽ chuyển sang chăm sóc giảm nhẹ, chị im lặng hồi lâu và hỏi: “Liệu tôi có thể sống đến khi con gái lập gia đình không?”.

Câu hỏi khiến bác sĩ trầm tư trong vài giây. Bác sĩ hiểu rằng, phía sau lời hỏi ấy không phải là phép tính về thời gian sống, mà là nỗi lo chưa vơi của một người mẹ. Trả lời “có” hay “không” đều có thể khiến bệnh nhân tổn thương hoặc mất đi điểm tựa tinh thần cuối cùng. Bác sĩ nhấn mạnh: “Có thể, nhưng chắc chắn chỉ sắp xếp bên để chứng kiến những cột mốc quan trọng khác của con và gia đình”.

Bác sĩ Việt Anh thường xuyên trò chuyện, động viên bệnh nhân ung thư (Ảnh: BSCC)

Ông Nguyễn Xuân L., 75 tuổi, mắc ung thư gan, trải qua nhiều năm điều trị với nhiều phương pháp và hiện đang tái phát. Những lần nhập viện liên tiếp khiến thể lực suy giảm, tinh thần cũng dần kiệt quệ.

Trong một lần trò chuyện với TS.BS Phạm Nguyễn Quý (Bệnh viện Trung ương Kyoto Miniren), người bệnh nói: “Tôi mệt rồi, không muốn điều trị nữa”.

Đó không phải là sự từ chối bậc phát, mà là dấu hiệu của một niềm hy vọng đã cạn. Theo bác sĩ Quý, điều đáng lo nhất không phải là diễn tiến của bệnh, mà là bệnh nhân buông bỏ ý chí điều trị. “Khi bệnh nhân không còn muốn tiếp tục, mọi phương pháp y khoa đều trở nên kém hiệu quả”, anh nói.

Thay vì vội vàng thúc giục, bác sĩ dành thời gian lắng nghe. Cuộc trò chuyện kéo dài gần một giờ, không chỉ xoay quanh bệnh tật mà còn là những lo lắng, mệt mỏi và cả nỗi sợ hãi của người bệnh. Sau đó, bác sĩ khuyên chọn lựa phương pháp phù hợp hơn, ít xâm lấn và tập trung vào việc giảm nhẹ triệu chứng.

Sự thay đổi không đến ngay lập tức, nhưng dần dần, bệnh nhân bắt đầu hỏi lại: “Nếu uống thuốc thì có mệt không? Có cách nào để đỡ đau hơn không?”. Từ chỗ muốn dừng lại, ông quyết định tiếp tục điều trị theo hướng phù hợp với thể trạng của mình.

“Chỉ cần bệnh nhân còn đặt câu hỏi, nghĩa là họ vẫn còn hy vọng”, bác sĩ Quý nói.

Tại Bệnh viện Quân y 103, một người đàn ông ngoài 60 tuổi cũng đang gặp khó khăn trong tình huống tương tự. Sau 5 năm điều trị ung thư hạ hạng, ông đến tái khám với hy vọng nhận được tin tốt. Kết quả cho thấy tổn thương mới, nghi ngờ ung thư phổi giai đoạn 2.

Người trước PGS.TS Vũ Anh Hải, Giám đốc Trung tâm Ung bướu, người đàn ông không hỏi về phương án điều trị ngay. Ông kể về đứa con đang du học xa, về những khoản nợ chồng chất sau nhiều năm chữa bệnh, rồi chấm dứt: “Tôi còn sống được bao lâu? Có nên dừng điều trị để đỡ tốn kém cho gia đình không?”.

Đó là câu hỏi khiến nhiều bác sĩ phải cân nhắc từng chữ. Theo bác sĩ Hải, nếu đưa ra một số tiền cụ thể, bệnh nhân có thể dễ rơi vào trạng thái buồn chán. Nhưng nếu né tránh hoàn toàn, họ lại mất đi quyền được biết.

Trong trường hợp này, ông chọn cách không đưa ra con số, mà tập trung vào cơ hội. Ông giải thích về phương pháp phẫu thuật nội soi lồng ngực, cắt thùy phổi kết hợp nội soi, ít xâm lấn và khả năng hồi phục tốt hơn. Quan trọng hơn, ông nhấn mạnh kết quả điều trị sẽ khẳng định nếu bệnh nhân không từ bỏ.

Cuộc trò chuyện đã giúp người đàn ông thay đổi quyết định. Ông đồng ý phẫu thuật và tiếp tục điều trị. “Quyết định ở lại điều trị đôi khi quan trọng hơn bất kỳ tiền lương nào”, bác sĩ Hải chia sẻ.

Khi bác sĩ phải lựa chọn không chỉ bằng kiến thức

Từ những tình huống như vậy, các bác sĩ đều thừa nhận rằng trong thực hành lâm sàng, có những khoảnh khắc mà ranh giới giữa chuyên môn và cảm xúc trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Đó là khi bệnh nhân không còn hỏi “điều trị thế nào”, mà hỏi “có nên tiếp tục sống hay không”, hoặc khi nỗi đau và sự kiệt quệ khiến họ muốn buông bỏ.

Trong những thời điểm như vậy, người thầy thuốc không thể chỉ dựa vào phác đồ hay hướng dẫn chuyên môn. “Chúng tôi không chỉ điều trị bệnh, mà còn đồng hành với con người trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời họ”, bác sĩ Nguyễn Việt Anh nói.

Bác sĩ luôn cố gắng để giữ lại niềm hy vọng cho bệnh nhân (Ảnh minh họa)

Theo bác sĩ, mọi quyết định đều phải cân nhắc nhiều yếu tố: kiểm soát triệu chứng, tôn trọng mong muốn của bệnh nhân, đồng thời giảm thiểu tổn thương cho gia đình. Với những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối, mục tiêu điều trị không còn là kéo dài sự sống bằng mọi giá, mà là giúp họ sống những ngày còn lại ít đau đớn và có ý nghĩa hơn.

PGS.TS Vũ Anh Hải cũng nhấn mạnh vai trò của yếu tố tâm lý trong điều trị. Khi bệnh nhân suy sụp, ăn uống kém, không tuân thủ phác đồ, thể trạng giảm sút nhanh. Khi đó, hiệu quả của thuốc và các kỹ thuật hiện đại cũng bị ảnh hưởng đáng kể. Ngược lại, khi còn niềm tin và động lực, bệnh nhân có xu hướng hợp tác tốt hơn, từ đó cải thiện kết quả điều trị.

Chính vì vậy, trong nhiều trường hợp, việc bác sĩ không nói hết sự thật theo cách “trần trụi”, mà điều chỉnh thông tin để giữ lại hy vọng cho bệnh nhân, không phải là né tránh, mà là một phần của quá trình điều trị. Hy vọng, ở mức độ phù hợp, có thể trở thành “liều thuốc” tinh thần giúp bệnh nhân tiếp tục bước đi.

Dẫu vậy, mọi lựa chọn đều đi kèm áp lực, bởi không có một công thức chung cho tất cả. Điều đúng với người này có thể không phù hợp với người khác. Trong từng hoàn cảnh cụ thể, bác sĩ luôn phải tự hỏi: điều gì là tốt nhất cho bệnh nhân ở thời điểm này.

Vai trò của người thầy thuốc không chỉ dừng lại ở việc chữa bệnh, mà còn là người giữ lại niềm tin. Đó là sự lựa chọn không chỉ bằng kiến thức, mà còn bằng trách nhiệm và lương tâm, để mỗi bệnh nhân, dù ở bất kỳ giai đoạn nào, vẫn được đối xử với sự nhân văn và tôn trọng nhất.

7 Comments

(Hide Comments)
  • Trần Huy Hoàng

    April 9, 2026 / at 9:15 am Reply

    Bài viết thật sự chạm đến tâm tư của những người làm ngành y. Những quyết định khó khăn ấy không chỉ ảnh hưởng đến bệnh nhân mà còn đến cả cuộc sống riêng của bác sĩ.

  • Đỗ Thị Phương

    April 9, 2026 / at 10:19 am Reply

    Ranh giới giữa lý trí và cảm xúc trong ngành y rất mỏng manh. Bài viết đã thể hiện điều này một cách sâu sắc. Mong rằng sẽ có nhiều bài viết tương tự để khán giả hiểu hơn về nghề bác sĩ.

  • Nguyễn Thanh Tú

    April 9, 2026 / at 1:10 pm Reply

    Có vẻ như áp lực trong nghề y không chỉ đến từ công việc mà còn từ những kỳ vọng xã hội. Điều này thật sự đáng suy ngẫm.

  • Lê Minh Anh

    April 9, 2026 / at 6:29 pm Reply

    Tôi cảm thấy rất đồng cảm với bác sĩ. Họ cũng có những nỗi lo và mong mỏi cá nhân như bao người khác. Hy vọng rằng họ có thể tìm thấy sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống.

  • Nguyễn Thị Kim Chi

    April 9, 2026 / at 11:45 pm Reply

    Tôi ấn tượng với cách tác giả đã truyền tải những cảm xúc phức tạp của bác sĩ. Đây là một góc nhìn rất cần thiết để hiểu về ngành y.

  • Phạm Minh Tâm

    April 10, 2026 / at 3:51 pm Reply

    Bài viết khiến tôi nghĩ về những người bác sĩ mà tôi đã gặp. Họ không chỉ là người chữa bệnh mà còn là những con người với cảm xúc và ước mơ.

  • Trần Văn Đức

    April 11, 2026 / at 11:59 am Reply

    Liệu ngành y có cần thay đổi cách nhìn nhận về những bác sĩ không chỉ là người chữa bệnh mà còn là những cá thể với cuộc sống riêng?

Leave a Reply to Trần Huy Hoàng Cancel reply

Recent Comments

Join Us
  • Facebook38.5K
  • X Network32.1K
  • Behance56.2K
  • Instagram18.9K

Đăng ký mua Catalogue SheVietNam

I consent to receive newsletter via email. For further information, please review our Privacy Policy

Loading Next Post...
Follow
Sign In/Sign Up Sidebar Search
Loading

Signing-in 3 seconds...

Signing-up 3 seconds...